from "tạp niệm" with love
- ha
- Jul 13, 2023
- 13 min read
Updated: Aug 22, 2024

Hellu
"Tạp niệm" is one of the most intensely crazy parts of my life. It's a part of my evolve. If you are here long enough, you prolly have already know that. But if you are new, hellow, welcome.
Back then, just like monika now in VNW23, i was doing a bunch of stuff. I was both the Stage Director & Event-PR leader. And besides doing the design stuff, i wrote stuff too. Back then in MCCM (the music club), we have this joke that our team is too cheesy, cuz we have this funky stuff where at some point we don't care anymore and just throw on the page stupid puns, self-made poetry, personal painful vulnerable story.
Todei, i present to you a few of my funky iconic posts on "Tap Niem" Concert official page lmao. Cheesy af but also it's kinda cute.
- OG Version -
/wordpress/
/prologue/
/og/
Raw/suýt-raw versions of my “tạp niệm”(s) that have been published on page "Concert: Tạp Niệm".
shits from the most chaotic, most vulnerable corner of my mind. Enjoy some sến súa stuff that will not make sense but (probably) will make you feel things.
/eng/
Raw/nearly-raw versions of my "memories" have been published on the "Concert: Tạp Niệm" page.
Shit from the most chaotic, most vulnerable corner of my mind. Enjoy some cheesy stuff that will not make sense but (probably) will make you feel things.
/#1/
/eng/
Wednesday, August 26, 2020
/LIFE IS QUITE SCARY BUT IT'S OKAY WE'LL BE FINE/
We, a generation of ambitions, hustles, and sadness.
I don't remember the last time I really relaxed, really carefree, and full of dreams (and by that, I mean freely dreaming without having the urge to purge your dream due to harsh reality, imposter syndrome, or dire situations).
Adults will probably laugh when they hear us say things like this. But believe me, it's okay.
I used to believe that I have an old soul, I know it cringes af, but like everyone says that I am. Now, that I’m actually legally an adult, I feel like a baby. Because my theory is, if I were really old, I would be less tired and in pain from trivial things. Like, maybe, hopefully, an adult is supposed to be way more content with life. For that, I feel like a young (childish) little baby because even though I think in a way, I am happy, I love my life, I love studying, I love lifing hard, I love doing what I’m doing, I still cry from time to time on my way home from school because I'm too tired, lonely, frustrated, and scared because I am so stressed and the anxiety drill 2 holes in my brain and sucked out all of my last brain cells, because I hate seeing myself in the mirror, because I feel unfair, or sometimes maybe because suddenly I realize that I don't understand the geometry lesson at all.
But then, the next morning, I woke up again, under the big window flooded with early sunlight, with an aching head and numb limbs. It's okay. So it goes.
Hopefully,
One day, I will find a way to be more peaceful, more “content”.
One day, I will be able to eat normally again, sleep normally, or have a normal hair-washing schedule.
One day, I will meet someone who will make me ready to fall in love, I will love them kindly and not startle whenever they touch me.
One day, I will be able to sit at a cafe without worrying about opening my laptop to work, and I will be able to lie down on my bed and read a book, and drink a nice cute cup of tea instead of coffee on Sunday mornings.
One day, I’ll be okay, my frens, we'll be okay.
from @1234chaoticland
/vn/
Thứ tư, 26/8/2020 /CUỘC SỐNG KHÁ LÀ ĐÁNG SỢ CÁC BẠN Ạ NHƯNG KHÔNG SAO ĐÂU RỒI CHÚNG MÌNH SẼ ỔN THÔI/ (mn ơi cringe quá mn đừng đọc huhu eo ơi đọc nổi cả da gà ahuhu eo oiiii)
Chúng mình, một thế hệ đầy hoài bão, bận rộn và buồn bã.
Mình không nhớ lần cuối cùng mình thực sự thảnh thơi, thực sự vô lo vô nghĩ và mơ mộng mây trời là khi nào. Người lớn nghe chúng mình nói mấy thứ thế này chắc buồn cười lắm. Nhưng mà tin mình đi, chẳng sao đâu. Mình thấy mình bị già sớm, ai cũng nói vậy, nhưng mà chắc mình cũng không già lắm đâu vì hình như nếu mà thực sự già thì mình sẽ bớt mệt mỏi đau khổ vì mấy điều lặt vặt hơn nhiều. Mình biết mình vẫn còn trẻ (con) vì dù mình rất yêu việc học, rất yêu cái đam mê của mình, rất yêu việc bếp núc nhà cửa, thì cứ đều đặn thi thoảng mình lại khóc một trận ra trò trên đường đi học về vì quá mệt mỏi và cô đơn và ức chế và sợ hãi và thi thoảng còn có thể là vì tự dưng nghĩ lại thì hôm nay trên lớp mình chả hiểu hình không gian một chút nào. Nhưng xong rồi sáng hôm sau mình vẫn tỉnh dậy, dưới cửa sổ to tổ bố ngập nắng sớm, đau điếng đầu óc và chân tay rã rời. Không sao cả, mình sẽ vẫn tiếp tục thôi. Rồi một ngày mình sẽ tìm được cách để bình yên hơn, sẽ đạt được mục tiêu của mình, rồi một ngày mình sẽ bớt buồn. Rồi một ngày mình sẽ ăn lại được bình thường, hoặc ngủ được bình thường, hoặc gội đầu với lịch trình bình thường. Mình sẽ gặp được ai làm mình sẵn sàng lăn vô tình yêu, mình sẽ thương người ta một cách tử tế và không giật mình mỗi khi người ta chạm vô mình. Mình sẽ lại có thể ngồi ở quán cafe mà không bồn chồn lo lắng mở lap ra làm việc, sẽ lại có thể nằm dõi thoi trên giường đọc sách uống nước lọc vào các sáng Chủ nhật.
Rồi một ngày mình sẽ ổn thôi, các bạn ạ, rồi một ngày chúng mình sẽ lại ổn thôi. from @1234chaoticland
(ối dời đất ơi thần linh thổ địa ơi huhu cringe quá ahuhu lmao)
/#2/

Comments